Chồng ơi, anh có biết không: Phụ nữ sau sinh yếu đuối vô cùng!

Chồng có biết không, tại đời này chẳng có người phụ nữ nào là muốn gồng mình lên để vơ đủ đa số việc vào người cả mà ai cũng muốn được dựa dẫm vào chồng, được yêu thương, được chăm sóc và được chồng bao bọc, chở che. Nhất là với 1 người phụ nữ sau sinh như em thì điều đó lại càng muốn được nâng cao lên gấp bội.

459

Khi vừa vượt cạn xong cũng là khi em vừa bước qua cửa “cửa sinh tử” và dù cho bản chất em có mạnh mẽ hay cơ địa trước đây khỏe đến đâu thì cũng trở buộc phải yếu đuối vô cùng. Phụ nữ sau sinh sức khỏe giảm sút, giấc ngủ cũng không còn trọn vẹn như trước và còn có thể tiềm ẩn nguy cơ bị trầm cảm nữa. Và em cũng vậy bắt buộc vô cùng nên một bờ vai, một vòng tay, các lời động viên và cả sự giúp đỡ của anh.

Chồng có biết không, từ lúc có con là cuộc sống gia đình gần như bị đảo lộn hết. Sau ngày anh đi làm về thì anh ko còn thấy căn phòng nhỏ gọn gàng, thơm tho tinh tươm hay mâm cơm đã bày sẵn đợi mình nữa. Và em cũng chẳng còn đon đả chạy ra cửa đón chào và xách cặp hay pha nước tắm cho anh như trước. Và rồi anh cũng chẳng còn thấy hình ảnh 1 cô vợ xinh xắn, thơm tho, gọn gàng như trước mà xuất hiện trước mắt anh hiện nay là 1 “bà mẹ sề” quần áo xộc xệch, tóc rồi bù xù, người béo ú nu và lại còn lúc nào cũng nồng nặc mùi sữa nữa. Có nên chồng hụt hẫng lắm buộc phải không? Chính em cũng còn cảm thấy thế và thấy cuộc sống của mình nó không còn tại đúng quỹ đạo như vốn có nữa.

460

Từ lúc có con, toàn bộ đa số công việc và sum họp của em bị đảo lộn hết vì con nhỏ quấy khóc rồi có các hôm đòi bế cả đêm cần em chẳng được chợp mắt và lúc con đòi ăn, đòi đi vệ sinh chẳng theo một thời gian biểu cụ thể nào cả làm em bắt buộc quay cuồng và nhiều lúc hoảng loạn phải cầu cứu anh hay gọi điện nhờ sự trợ giúp của mẹ khiến anh bực mình quát lên “Là phụ nữ sao em chẳng biết chăm con?”. Nhưng chồng nào có biết là chăm một đứa trẻ nhất là chăm trẻ sơ sinh vất vả và cạnh tranh tới nhường nào không, đấy là còn chưa đề cập tới bao công việc không tên ở nhà nhưng lại chiếm vô cùng nhiều thời gian nữa. Đã có khi nào anh ngồi và tự hỏi tất cả những công việc như cơm nước, dọn dẹp, giặt giũ, lau chùi căn hộ cửa,… là ai làm cho chưa? Đó chính là em, là vợ của anh và là mẹ của cu Bin con anh đó anh.

Em nhớ đã hơn 1 lần rồi anh kể rằng em bề bộn, em tuềnh toàng trong phương pháp ăn mặc và còn chưa kể có lần anh mua quần áo rồi nhắc em cần để ý đến mình nhiều hơn. Nếu như trước đây em sẽ cảm động đến rớt nước mắt lúc được anh quan tâm và chăm lo nhưng khi đấy em lại rớt nước mắt tới đau lòng vì em nhận ra mình chẳng còn là cô vợ xinh đẹp hay gọn gàng trong mắt chồng nữa rồi. Là phụ nữ ai cũng muốn mình xa sỉ và muốn khiến đẹp, em cũng vậy nhưng em chẳng còn thời gian cho bản thân mình nữa chồng ạ. Cả ngày từ sáng tới tối em chỉ lo cho con rồi đến việc nhà cửa, cơm nước, giặt giũ,… là hết ngày, em nào còn thời gian để để ý đến mình đâu.

461

Là phụ nữ, hạnh phúc và thiêng liêng lúc được làm mẹ, để sinh con, em cũng như toàn bộ những chị em khác ở đời này đã hi sinh, đã chấp nhận biết bao thiệt thòi đó chồng ạ. Em đành phải tạm gác công việc mà em ham mê và quan trọng nữa là đánh đổi cả thời gian và nhan sắc của mình. Vì thế ví như em được chồng đồng hành, quan tâm, chia sẻ và yêu thương thì sẽ hạnh phúc biết bao. Như thế em chẳng sợ xấu, chẳng sợ khó hay khổ để vươn lên là 1 người mẹ mà em chỉ sợ bị chồng phụ, chồng chê mà thôi.

Chồng có biết không, từ khi sinh con em chẳng dám nhìn mình trong gương, chẳng dám xỏ vào người chiếc váy body ưng ý nào nữa. Suốt 4 tháng rồi em khi nào cũng quần áo thùng thình, tóc búi củ hành, đôi mắt lờ đò, mặt mày thì xám nhợt và cả cái thân hình đồ sộ kia nữa… đến tận bây giờ em vẫn ko thể chấp nhận được là cô gái ở 60 kí lô này chính là mình. Em luôn lo lắng và sợ, sợ lúc đối diện với sự thật là mình béo, mình xấu, mình ko được chỉn chu và điều em lo sợ nhất đó là sợ chồng cũng giống như các gã đàn ông khác tranh thủ lúc vợ đang ở cữ để cặp kè với cô này cô khác.

462

Chồng ơi, xin anh đừng như thế nhé bởi phụ nữ sau sinh như em yếu đuối lắm và em sẽ gục ngã, có thể ko sống nổi ví như như chồng em cũng giống như những gã đàn ông đó đâu. Hơn mọi đấy là em ko muốn đầu óc mình nên quay cuồng trong nhưng suy nghĩ mông lung, những ghen tuông vô cớ, em không muốn mình mặt nặng mày nhẹ để “tra hỏi” chồng các chuyện không đâu và quan trọng nữa là em không muốn bỏ con vất vưởng để theo anh từng bước một. Và hơn tất thảy những điều ấy là em ko muốn mất chồng, người mà em hết mực thương yêu.

Chỉ buộc phải một chút thôi, em vẫn luôn muốn anh “ngoan”, anh chăm chỉ và tâm lí như bây giờ. Vẫn chia sẻ, đỡ đần em những mệt mỏi, cạnh tranh bé nhất trong cuộc sống. Và lúc đi khiến cho về hãy tươi cười với em khi bước vào căn hộ bởi nụ cười của anh như tia nắng ấm giúp xua tan đi hết các mệt mỏi của gia đình, tiếp sức cho em để vững bước tiếp ở quãng đường khiến cho mẹ tuy vất vả nhưng lại đầy hạnh phúc này.463

Bây giờ tuy em tự ti với thân hình sồ sề, khổng lồ của mình, em chẳng xứng khi đứng cạnh anh – 1 người đàn ông đầy lịch lãm và phong độ. Nhưng ví như có chồng trên bên sẻ chia, đõ đần và động viên em tin mình sẽ lại sớm trở lại như ngày xưa.

Hãy cho em thêm thời gian chồng nhé! Anh đừng cáu, đừng giận và cũng đừng vội thất vọng bởi phụ nữ sau sinh như em yếu đuối và cũng cả nghĩ vô cùng.

Vợ Sề

Theo: Emdep